Căng thẳng tại eo biển Hormuz đang bước vào một giai đoạn mới, khi Iran không chỉ phản ứng về mặt ngoại giao mà bắt đầu định hình lại kỳ vọng thị trường năng lượng toàn cầu. Trong đánh giá của tôi, đây không còn là một câu chuyện rủi ro tiềm tàng, mà đã trở thành biến số trung tâm chi phối giá dầu và gián tiếp lan sang toàn bộ hệ thống tài chính.
“Nội dung được biên tập, phân tích và xuất bản bởi BestSC”
Tehran đã phát đi tín hiệu rõ ràng: nếu Washington tiếp tục chiến lược phong tỏa, giá dầu hoàn toàn có thể bị đẩy lên vùng 140 USD/ thùng. Lập trường này không đơn thuần là cảnh báo, mà là một cách “neo kỳ vọng” thị trường vào kịch bản thiếu hụt nguồn cung kéo dài. Khi một tuyến vận chuyển xử lý khoảng 20% lưu lượng dầu thô đường biển toàn cầu bị gián đoạn, phản ứng của giá không còn mang tính đầu cơ ngắn hạn mà chuyển sang phản ánh rủi ro cấu trúc.
Những phát biểu từ Mohammad Bagher Ghalibaf cho thấy Tehran đang chủ động đẩy cao áp lực. Ông không chỉ chỉ trích chính sách của Donald Trump mà còn ngầm gửi thông điệp rằng chiến lược phong tỏa là thiếu hiệu quả về mặt địa lý lẫn thực thi. Cách Iran nhấn mạnh chiều dài biên giới của mình không phải để tranh luận, mà để khẳng định một thực tế: việc kiểm soát hoàn toàn dòng chảy thương mại của Iran là cực kỳ tốn kém và khó bền vững.
Trong khi đó, thị trường dầu đã phản ứng gần như ngay lập tức. Brent crude oil duy trì trên mốc ba chữ số, phản ánh sự dịch chuyển từ “premium rủi ro” sang “premium gián đoạn nguồn cung”. Các nhịp điều chỉnh giảm gần đây chủ yếu mang tính kỹ thuật, chốt lời sau khi giá tăng mạnh hơn là dấu hiệu đảo chiều xu hướng. Nói cách khác, nền giá cao hiện tại đang được neo bởi yếu tố địa chính trị, không phải bởi cung–cầu truyền thống.
Một điểm đáng chú ý là cách xung đột này đang tái định hình hành vi thị trường. Khi các kịch bản quân sự tiếp theo được đưa lên bàn của Nhà Trắng, mức độ bất định không còn nằm ở “có leo thang hay không”, mà là “leo thang đến đâu và kéo dài bao lâu”. Điều này khiến giá dầu trở thành biến số dẫn dắt kỳ vọng lạm phát toàn cầu, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến chính sách tiền tệ và các tài sản như vàng.
Ở chiều ngược lại, lập trường cứng rắn của Mojtaba Khamenei cho thấy không gian cho một thỏa hiệp ngắn hạn gần như không tồn tại. Khi cả hai phía đều lựa chọn chiến lược gây áp lực tối đa, thị trường buộc phải định giá theo kịch bản xấu hơn, một trạng thái “căng thẳng kéo dài” thay vì “khủng hoảng ngắn hạn”.
Tổng thể, câu chuyện hiện tại không chỉ là dầu tăng giá. Đó là sự dịch chuyển của một trục quyền lực: từ dữ liệu kinh tế sang địa chính trị. Và trong bối cảnh đó, mỗi tuyên bố từ Washington hay Tehran đều có thể trở thành chất xúc tác trực tiếp cho biến động thị trường, thay vì chỉ là yếu tố nền như trước đây.
Bài viết đến đây là hết, chúc bạn đọc ngày làm việc hiệu quả và hạnh phúc!





